BÀI VIẾT NỔI BẬT
Đứng núi này trông núi nọ

隣の花は赤い (tonari no hana wa akai)
Tạm dịch: Bông hoa kế bên thì đỏ
Màu đỏ tượng trưng cho một bông hoa đẹp, hiểu một cách đơn giản thì câu trên muốn nói bông hoa bên cạnh lúc nào cũng tươi thắm, xinh đẹp hơn bông hoa của mình. Ở Việt Nam ta có câu “đứng núi này trông núi nọ” cũng mang ý nghĩa tương tự. Còn trong tiếng Anh thì có câu “ The grass is always greener on the other side of the fence” (Cỏ luôn xanh hơn ở phía bên kia của hàng rào). Câu thành ngữ này mang hàm ý phê phán những người không hài lòng với những gì mình đang có, luôn đi so sánh với những người xung quanh  và mơ tưởng những thứ không thuộc về mình.

BÀI VIẾT MỚI

Lấy một quan hệ nhân quả hiển nhiên rằng khói sẽ không tự xuất hiện nếu như ta không đốt lửa. Câu thành ngữ muốn chỉ ra rằng bất cứ việc gì ở trên đời đều xuất phát từ một nguyên nhân nào đó. Không có chuyện tự dưng mà thế này hay tự dưng mà thế nọ. Có gieo một hành động gì đó mới nhận lại được một đáp trả tương tự.

Nhật có nhiều từ đã trở thành từ được hiểu rộng rãi toàn cầu, thông dụng nhất chắc là món ăn cá sống Shushi, sóng thần tsunami cũng là từ của Nhật. Từ Karoshi mang ý nghĩa tử vong (bao gồm cả tự sát) vì làm quá nhiều cũng đã trở thành 1 từ được dùng trên toàn cầu.

Theo báo cáo năng lực cạnh tranh về du lịch và môi trường, Nhật Bản tiếp tục giữ vị trí thứ 4 trên thế giới và 2 thành phố của Nhật là Osaka và Tokyo lọt vào top các thành phố đáng sống nhất thế giới.

Trong những năm đầu tôi làm việc tại Nhật (trong tổng cộng được gần 3 năm), tôi được các đàn anh đi trước nói đi nói lại mãi cái gọi là 燃え尽きる (moetsukiru) dịch nôm na là "cháy hết mình". Ừ thì cũng hiểu là đi làm thì phải phấn đấu hết mình làm hết năng lực của mình nhưng rõ ràng vẫn có cảm giác mình giống như cây củi ướt vậy, cũng cháy nhưng phải thật lâu mới bắt lửa được, có cháy cũng cháy dè dặt không bùng lên thành ngọn lửa to được. 

 

(A) Hãy kể cho tôi những nỗi buồn của bạn?

(B) Hãy kể cho tôi niềm vui của bạn?

Bạn thấy câu nào dễ trả lời với bạn hơn? Niềm vui? Nỗi buồn?

Với tôi nỗi buồn hình như dễ kể hơn là niềm vui. Bạn có giống tôi không?

Cũng có thể vì vậy mà câu nói gần như định đề "niềm vui ngắn chẳng tày gang". Trong bể khổ tăm tối, thi thoảng mới lóe lên ánh sáng của niềm vui (╯°□°)╯︵ ┻━┻

Có nhiều dịp nói chuyện với các bạn trẻ về sự nghiệp, khi hỏi rằng các em tìm kiếm công việc như thế nào, số đông sẽ trả lời là công việc lương cao. Hầu hết sẽ đặt yếu tố lương lên làm yếu tố quan trọng nhất. Hỏi kỹ hơn quan điểm của các bạn về lương, tại sao lương là yếu tố quan trọng nhất. Câu trả lời xoay quanh tích lũy tài sản, giúp đỡ bố mẹ, muốn được trở nên giàu có...

Ngày mới đi làm tôi hay được anh sếp dắt đi theo cùng khách ăn tối, xây dựng quan hệ. Hôm đó cảm giác anh sếp có vẻ không thích ông khách lắm vì rõ ràng anh ấy nói ít, uống ít hơn ngày thường rất nhiều. Ngồi với khách được tầm 1 giờ, anh ấy nói với khách xin được kết thúc vì phải về cơ quan còn việc phải làm. Tôi ngạc nhiên nghĩ thầm trong bụng: quái, có việc gì tồn ở cơ quan đâu? Nhưng sếp đã nói thế thì cứ bám theo sếp vậy.

Cửa hàng thì mất nhiều chi phí cơ sở vật chất nhưng khách có thể nhiều. Cửa hàng online thì không chịu chi phí cơ sở vật chất nhưng mất chi phí marketing để tìm khách hàng. Dần dần rồi cơ cấu chi phí cũng như nhau, giá bán cũng tương đương.

Một điều bạn sẽ ngạc nhiên khi xem truyền hình Nhật là mật độ dày đặt của chương trình dự báo thời tiết. Mỗi đài có dăm ba lần điểm tin thì mỗi lần đều có dự báo thời tiết. Thôi thì áp thấp nhiệt đới biến thành bão, đường mùa mưa, đường hoa anh đào nở v.v.v… Số liệu thì siêu chi tiết kiểu như "năm nay là năm có tháng 7 mà số ngày có mặt trời ít nhất trong 10 năm trở lại đây". So với đầu óc đại khái với người Việt ta thì sự chi tiết này có gì đó hơi lố:-)

Đôi khi cũng phải nể người Nhật về khả năng sáng tạo từ mới.

飲む(nomu, nghĩa là uống, chủ yếu là uống rượu) kết hợp với từ コミュニケーション(communication, giao tiếp) thì ra từ 飲みニケーション (nominication) nghĩa là giao tiếp trên bàn nhậu nghe rất sang so với từ nhậu của ta.

Ngày trước khi tôi đi du học tại Nhật, tôi có được xem 1 bộ phim của Nhật (lâu quá rồi quên cả tên) mà tới bây giờ vẫn còn ấn tượng. Bộ phim đó kể về một bác trung niên được giao nhiệm vụ vực dậy 1 trung tâm thương mại làm ăn be bát. Tình cờ người bạn cấp 2 của bác ấy đang làm công việc bán thời gian ở đây, thế là 2 người cộng tác khăng khít để  đưa kinh doanh của trung tâm thương mại này hiệu quả hơn. Tôi vẫn nhớ cảnh sau khi 2 người bàn bạc cách cải tạo kinh doanh, bác trai đầy phần khởi nói với bác gái thế này:

"Vậy cứ theo kế hoạch này mà chiến. Giờ mình đi khách sạn đi…"

 

Có vô số điều chúng ta tưởng là đúng nhưng chỉ sau khi bị sếp sửa lưng, phân tích cặn kẽ thì mới thấy là mình đã tư duy quá nông cạn. Hiện tượng này được gọi nôm na là "bệnh tưởng" (assumption), may mắn là tiến sĩ Albert Ellis đã đề xuất mô hình A-B-C-D để có thể hiểu rõ, vượt qua để có tư duy đúng đắn.
 
Một ngày kia tôi lướt face, tôi bắt gặp 1 status của 1 bạn trẻ chia sẻ câu nói "Đừng sống cho giấc mơ của người khác, hãy sống cho giấc mơ của mình" và chứng kiến sức mạnh cộng đồng với rất nhiều like, share và comments. Hầu hết là tán đồng với quan điểm này và thậm chí khuyên bạn chủ thớt nghỉ việc đi theo đuối giấc mơ của bản thân.

Việc đàm phán một mức lương phù hợp khi quyết định nhận công việc mới là vô cùng quan trọng. Nếu việc thỏa thuận giữa ứng viên và nhà tuyển dụng không tốt, chênh lệch kỳ vọng quá cao dễ dẫn đến sự thiếu hài hòa và hậu quả là công việc bị “đứt gánh giữa đường”. Do đó, ứng viên chỉ thật sự thành công khi vừa đạt mục tiêu dài hạn là có cơ hội công việc như ý, vừa đạt được mục tiêu ngắn hạn là nhận được mức đãi ngộ tốt nhất có thể.

Việc chia quỹ thời gian mỗi ngày ra làm ba - 8 giờ để lao động, 8 giờ để chăm sóc gia đình và theo đuổi các sở thích cá nhân, 8 giờ để nghỉ ngơi - đã trở thành thông lệ của cuộc sống. Sở dĩ thông lệ này được mọi người ủng hộ và tuân thủ trong một thời gian dài là vì nó hợp lý và giúp cân bằng các giá trị. Tuy vậy, đó cũng chỉ là thước đo thời gian mang tính tương đối nên có thể tạo ra những tác động tiêu cực khi bị áp dụng một cách rập khuôn cứng nhắc.

Trong xã hội hiện nay, mọi người thường đánh giá một con người thông qua vị trí của người đó trong công việc. Những người làm chủ thường được đánh giá cao hơn và người làm công sẽ bị xem là tầm thường. Nhưng liệu làm chủ doanh nghiệp có thực sự là đã thành công? Làm công lương tháng có thực sự là thất bại?

Văn hóa là một đặc trưng của một nhóm người giúp phân biệt họ với nhóm người khác. Có những đặc trưng bề mặt dễ nắm bắt nhưng cũng có những đặc trưng phải thực sự “đồng hóa” thì mới “đồng cảm” được. Có điều kiện du học sinh sống tại Nhật chỉ mới là điều kiện cần chứ chưa phải là điều kiện đủ để gọi là hiểu văn hóa Nhật.

Bạn sẽ làm gì để giáo dục con nhỏ cách mua sắm, thích giúp đỡ bố mẹ và yêu thích nấu ăn.

Mỗi công việc đều cần một mức nhân lực phù hợp không thấp quá, cũng không cao quá. Để đạt được điều đó, người tìm việc phải tìm hiểu kỹ nội dung công việc, thể hiện năng lực đủ và đúng yêu cầu công việc.

Một nhu cầu rất thiết yếu của công ty nước ngoài tại Việt Nam đặc biệt công ty Nhật là phải bản địa hóa doanh nghiệp của họ. Bản địa hóa sẽ giúp doanh nghiệp linh động hơn, tăng doanh thu, giảm số lượng lãnh đạo người nước ngoài, giảm chi phí. Tuy nhiên nhân tài như lá mùa thu, làm thế nào để đào tạo được nhân tố lãnh đạo là một bài toán khó cho doanh nghiệp nước ngoài.

{{post.category_name}}
Đây là bài viết cuối cùng. Cảm ơn bạn đã quan tâm theo dõi! Đây là bài viết cuối cùng. Cảm ơn bạn đã quan tâm theo dõi!