Chuẩn nhận thức
2019-08-23 | 501 lượt xem

Niềm vui ngắn chẳng tày gang

(A) Hãy kể cho tôi những nỗi buồn của bạn?

(B) Hãy kể cho tôi niềm vui của bạn?

Bạn thấy câu nào dễ trả lời với bạn hơn? Niềm vui? Nỗi buồn?

Với tôi nỗi buồn hình như dễ kể hơn là niềm vui. Bạn có giống tôi không?

Cũng có thể vì vậy mà câu nói gần như định đề "niềm vui ngắn chẳng tày gang". Trong bể khổ tăm tối, thi thoảng mới lóe lên ánh sáng của niềm vui (╯°□°)╯︵ ┻━┻

Niềm vui ngắn chẳng tày gang

Trong môi trường công sở tôi cũng được nghe kể một câu chuyện như sau.

Bối cảnh là trong văn phòng một công ty lớn của Nhật tại Mỹ, một anh nhân viên vui vẻ cười nói trong giờ làm. Đột nhiên anh sếp lớn đi đến trước mặt anh nhân viên quát lên:

"Vui lắm hả? Trả tiền lương lại đây…"

Anh nhân viên xanh mặt, ấp úng… Anh sếp mới bồi thêm.

"Tao nói cho mày nghe. Công ty trả tiền lương cho sự phấn đấu, khổ lao của nhân viên. Mày còn cười nói vui vẻ vậy là phấn đấu chưa đủ để công ty trả lương cho mày bởi vậy mày nên trả lại tiền lương cho công ty đi."

Đúng là "niềm vui ngắn chẳng tày gang" thật. Phải phấn đấu ghê hồn cả tháng trời (đến độ không còn sức mà vui vẻ) thì mới được khoảnh khắc bùng cháy lúc nhận lương vào mỗi cuối tháng. Đó là tinh thần Samurai Nhật đấy, các bạn đã có tinh thần đó chưa?

Thật ra chuyện khổ nhiều hơn sướng cũng không phải là quá đặc biệt. Hãy tưởng tượng bạn là vận động viên thể thao chuyên nghiệp, bạn chắc chắn sẽ phải tập luyện kinh hồn, nước mắt hòa lẫn mồ hôi thì họa chăng mới có giây phút hân hoan chiến thắng, nhận huân chương. Cả đời tập luyện khổ đau để có vài giây phút vinh quang, bởi vậy hầu hết chúng ta luôn nhớ nỗi buồn nhiều hơn niềm vui.

Bạn ngại khổ à, thế thì bạn cứ chơi thể thao nghiệp dư đi. Chiều chiều thay áo ra sân bóng đá banh với chúng bạn. Không cạnh tranh, hòa thuận, vui lắm, sức khỏe lắm. Tôi chúc bạn vui với cuộc đời nghiệp dư của bạn. Còn những bạn muốn chuyên nghiệp, tôi chúc bạn bền gan chịu đựng khổ đau.

BÀI VIẾT MỚI

Lấy một quan hệ nhân quả hiển nhiên rằng khói sẽ không tự xuất hiện nếu như ta không đốt lửa. Câu thành ngữ muốn chỉ ra rằng bất cứ việc gì ở trên đời đều xuất phát từ một nguyên nhân nào đó. Không có chuyện tự dưng mà thế này hay tự dưng mà thế nọ. Có gieo một hành động gì đó mới nhận lại được một đáp trả tương tự.

Nhật có nhiều từ đã trở thành từ được hiểu rộng rãi toàn cầu, thông dụng nhất chắc là món ăn cá sống Shushi, sóng thần tsunami cũng là từ của Nhật. Từ Karoshi mang ý nghĩa tử vong (bao gồm cả tự sát) vì làm quá nhiều cũng đã trở thành 1 từ được dùng trên toàn cầu.

Theo báo cáo năng lực cạnh tranh về du lịch và môi trường, Nhật Bản tiếp tục giữ vị trí thứ 4 trên thế giới và 2 thành phố của Nhật là Osaka và Tokyo lọt vào top các thành phố đáng sống nhất thế giới.

Trong những năm đầu tôi làm việc tại Nhật (trong tổng cộng được gần 3 năm), tôi được các đàn anh đi trước nói đi nói lại mãi cái gọi là 燃え尽きる (moetsukiru) dịch nôm na là "cháy hết mình". Ừ thì cũng hiểu là đi làm thì phải phấn đấu hết mình làm hết năng lực của mình nhưng rõ ràng vẫn có cảm giác mình giống như cây củi ướt vậy, cũng cháy nhưng phải thật lâu mới bắt lửa được, có cháy cũng cháy dè dặt không bùng lên thành ngọn lửa to được.