Chuẩn nhận thức
2019-08-11 | 1055 lượt xem

Tuyệt đối không nói xạo, còn nói mà họ hiểu sai thì… kệ họ

Ngày mới đi làm tôi hay được anh sếp dắt đi theo cùng khách ăn tối, xây dựng quan hệ. Hôm đó cảm giác anh sếp có vẻ không thích ông khách lắm vì rõ ràng anh ấy nói ít, uống ít hơn ngày thường rất nhiều. Ngồi với khách được tầm 1 giờ, anh ấy nói với khách xin được kết thúc vì phải về cơ quan còn việc phải làm. Tôi ngạc nhiên nghĩ thầm trong bụng: quái, có việc gì tồn ở cơ quan đâu? Nhưng sếp đã nói thế thì cứ bám theo sếp vậy.

Tuyệt đối không nói xạo, còn nói mà họ hiểu sai thì… kệ họ

Trên đường từ quán ăn về cơ quan (đi bộ tầm 10 phút) tôi thắc mắc quá mới hỏi sếp, có việc gì cần giải quyết ở cơ quan hả sếp? Sếp cứ cười cười trả lời nữa đùa nữa thật: có, chú mày cứ đi theo anh…

Về đến cơ quan y như rằng chẳng còn ai, phòng tắt đèn tối thui.

Sếp mở cửa vào công ty, bật tất cả đèn lên sáng choang rồi tủm tỉm nói "mày đợi đó, tao đi nhà vệ sinh đã", "dạ sếp cứ đi". 5 phút sau sếp quay lại "tắt đèn, đóng cửa, đi nhậu tiếp đi". "Hả???".

Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi. Trên đường đến quán nhậu sếp mới giảng giải.

"Anh nói cho chú nghe. Mình đã nói gì là phải thực hiện nên dù là không có việc gì ở cơ quan đi chăng nữa cũng phải tạo việc ra mà quay lại công ty dù đơn giản là về cơ quan để đi vệ sinh. Còn người nghe, họ nghĩ là mình về viết báo cáo hay về làm gì là việc của họ, mình không có lỗi khi họ hiểu sai."

Sếp nói chí lí!

Đây có thể là cái khác rất lớn giữa người Nhật và người Việt chúng ta, nhất là khi người Việt thường dễ dãi cho phép bản thân mình nói xạo những việc lặt vặt kiểu "đang trên đường tới nè (trong khi còn ngồi quán cà phê chưa hề chuẩn bị đi)". Người Việt cho là chuyện nhỏ, chẳng ai biết mà rồi cũng chẳng ai nhớ (kể cả bản thân) nên cứ thoải mái nói xạo vặt như vậy. Còn người Nhật (hoặc những quốc gia có tín ngưỡng) thì người ta cho rằng có thánh thần nhìn thấu hành động của bản thân nên không cho phép bản thân làm sai điều mình nói.

Về sau này, ngẫm nghĩ lại mình nói xạo vặt còn có thêm 1 tác động xấu khác là nó khiến chúng ta mất tự tin vào bản thân lẫn việc không tin vào người khác được (vì nghĩ nó xạo xạo giống mình).

Thôi, tôi có việc quan trọng phải đi đây. Hẹn bạn tuần sau nhé.

(bật mí, việc quan trọng ở đây là đi nhậu với người bạn thân:-))

BÀI VIẾT MỚI

Có nhiều dịp nói chuyện với các bạn trẻ về sự nghiệp, khi hỏi rằng các em tìm kiếm công việc như thế nào, số đông sẽ trả lời là công việc lương cao. Hầu hết sẽ đặt yếu tố lương lên làm yếu tố quan trọng nhất. Hỏi kỹ hơn quan điểm của các bạn về lương, tại sao lương là yếu tố quan trọng nhất. Câu trả lời xoay quanh tích lũy tài sản, giúp đỡ bố mẹ, muốn được trở nên giàu có...

Ngày mới đi làm tôi hay được anh sếp dắt đi theo cùng khách ăn tối, xây dựng quan hệ. Hôm đó cảm giác anh sếp có vẻ không thích ông khách lắm vì rõ ràng anh ấy nói ít, uống ít hơn ngày thường rất nhiều. Ngồi với khách được tầm 1 giờ, anh ấy nói với khách xin được kết thúc vì phải về cơ quan còn việc phải làm. Tôi ngạc nhiên nghĩ thầm trong bụng: quái, có việc gì tồn ở cơ quan đâu? Nhưng sếp đã nói thế thì cứ bám theo sếp vậy.

Cửa hàng thì mất nhiều chi phí cơ sở vật chất nhưng khách có thể nhiều. Cửa hàng online thì không chịu chi phí cơ sở vật chất nhưng mất chi phí marketing để tìm khách hàng. Dần dần rồi cơ cấu chi phí cũng như nhau, giá bán cũng tương đương.

Một điều bạn sẽ ngạc nhiên khi xem truyền hình Nhật là mật độ dày đặt của chương trình dự báo thời tiết. Mỗi đài có dăm ba lần điểm tin thì mỗi lần đều có dự báo thời tiết. Thôi thì áp thấp nhiệt đới biến thành bão, đường mùa mưa, đường hoa anh đào nở v.v.v… Số liệu thì siêu chi tiết kiểu như "năm nay là năm có tháng 7 mà số ngày có mặt trời ít nhất trong 10 năm trở lại đây". So với đầu óc đại khái với người Việt ta thì sự chi tiết này có gì đó hơi lố:-)